‘Thiên thần nhỏ’ sau hành trình mòn mỏi chữa vô sinh

Với người phụ nữ, không gì khổ hơn lấy chồng mà không có con. Ai cảm thông thì hỏi “Chồng còn quan tâm không? Có nói gì không?”. Nhưng có người ác khẩu thì bảo “Thôi, không đẻ được thì để chồng đi lấy người khác”.

“Tôi đã rơm rớm nước mắt khi nhớ lại những tháng ngày đằng đẵng, mòn mỏi trong hành trình đi kiếm con của hai vợ chồng…”
Hành trình chữa vô sinh hiếm muộn
Sáu tháng sau khi cưới, không thấy dấu hiệu gì tôi đã bắt đầu lo. Sốt ruột không thể chờ thêm được nữa tôi thì đi siêu âm, canh ngày trứng rụng, chồng tôi cũng tự đi kiểm tra. Rồi uống thuốc Bắc, Nam, ai bảo chỗ này mát tay, chỗ kia tốt chúng tôi đều lặn lội đến tận nơi. Nhưng, một năm rồi hai năm mà bụng tôi vẫn không thấy to lên.Thực tế, tôi mong một thì ông bà mong mười vì chồng tôi là con trai duy nhất trong gia đình. Các cụ không nói nhưng mỗi khi xem quảng cáo thấy hình những em bé kháu khỉnh lại bảo ‘Sau này, cháu nội bà cũng như thế’. Thỉnh thoảng lại khen đứa bé kia xinh quá” làm tim mình như thắt lại.
Nhà chỉ có 4 người lớn ra lại vào, không có tiếng trẻ con nên nó cứ thiếu thiếu thế nào ấy. Buồn mà không ai dám nói ra. 2 năm đầu chưa có con thì còn tự an ủi mình có muộn một tý, hai vợ chồng đi chơi. Nhưng đến năm 3, 4 thì không còn ham hố gì chuyện đi chơi bời nữa.
Hai năm đầu thử có con theo cách tự nhiên không được, đến năm 2010, hai vợ chồng tôi quyết định đi thụ tinh trong ống nghiệm. Chuyển đến 2 bệnh viện, 3 lần thụ tinh thì cả ba lần thất bại. Mỗi lần làm là một lần hy vọng, nhưng rồi lại thất vọng đến tột cùng khi nghe bác sĩ thông báo không đậu thai.
Những lúc đấy, hai vợ chồng chỉ còn biết ôm nhau khóc, tự an ủi nhau nhưng chưa một lần nào vợ chồng tôi từ bỏ hy vọng. “Con cái là lộc trời cho. 5 năm lấy chồng mà không có con so với những người 10 năm, 15 năm đi cầu tự cũng chả thấm vào đâu. Có người phải vay tiền, đi xin trứng để làm, mình còn hy vọng sao không thử, đó là suy nghĩ của tôi thời điểm đó”. Đợt cuối thụ tinh xong biết không có kết quả với mình tôi lại loay hoay đi tìm phương pháp khác: uống thuốc, xông lá trầu không cửa mình, bị viêm rồi lại đặt thuốc, cứ như thế không biết nhiêu lần. Có đợt mấy tháng liền lên tận Đội Cấn đi nắn tử cung vì theo lời thầy, tử cung tôi bị cong, tinh trùng không lên được. Đi chữa tán loạn cả lên, nhưng đều không đem lại kết quả.
Đang trong cơn hoảng loạn vì áp dụng nhiều phương pháp không thành công tôi nắm được một thông tin về Trung tâm Thừa kế ứng dụng Đông y Việt Nam điều trị thành công cho nhiều ca vô sinh hiếm muộn. Không quên tìm hiểu thông tin trước khi sẵn sàng cho việc điều trị hai vợ chồng tôi đến gặp Bs Hải Đăng. Bắt mạch, hỏi han về tình hình của hai vợ chồng, bác sĩ đưa ra phác đồ điều trị. Nghe giải thích về quy trình điều trị theo biện chứng luận trị của đông y tôi cảm thấy rất tin tưởng. Càng tin tưởng hơn khi đã có rất nhiều phản hồi của các cặp vợ chồng khác điều trị thành công ở đó.Theo giải thích của bác sĩ thì hai vợ chồng tôi bị hiếm muộn do số lượng, chất lượng, đặc biệt là khả năng di chuyển của tinh trùng của chồng kém, chức năng điều hòa hormon sinh dục, chất lượng trứng kém và khả năng phóng noãn yếu. Những yếu tố này chỉ có thể tác dụng tổng hòa thông qua tác động của các vị thuốc đông y.
Bẩy tháng sau khi kiên trì sử dụng thuốc theo hướng dẫn của bác sĩ lần đầu tiên tôi phát hiện mình chậm kinh, trong lòng hân hoan nhưng vẫn không nói với chồng sợ nếu không có thì anh lại thất vọng. Tôi ra hiệu thuốc mua que thử thì thấy hai vạch mờ mờ, để chắc chắn hơn tôi đợi thêm mấy ngày nữa rồi thử lại, lần này hai vạch đó đã rõ hẳn. Không thể kìm nén được nữa tôi thông báo với chồng, chồng tôi tức tốc từ cơ quan về nhà đưa tôi đi siêu âm, chỉ đến khi cầm trên tay tờ kết quả siêu âm thì hai vợ chồng mới thở phào và hoan hỉ báo tin cho bố mẹ để cùng chia vui.Niềm vui càng nhân lên gấp bội khi những ngày những lần khám thai sau đó tôi được bác sĩ cho biết mình sẽ sinh đôi.
Giây phút đón 2 con còn đỏ hỏn từ tay bác sĩ chồng tôi vẫn không thể tin nổi niềm vui lại đến với gia đình bất ngờ và trọn vẹn thế. Sinh hai bé cùng một lúc, một trai một gái. Lúc đấy, cả hai vợ chồng chỉ biết nhìn nhau, khóc rồi lại cười. Bao nhiêu cảm xúc, lo lắng sợ hãi, hạnh phúc vỡ òa trong giây phút đó. Sau gần 6 năm lấy nhau, cuối cùng chúng tôi đã có con.Tết đó nhà đông vui hẳn lên, có tiếng trẻ con mà.
Giờ hai con đã lớn , thi thoảng hai vợ chồng vẫn ôn lại chuyện cũ. Bé Tôm chào đời sau chị Bông nhưng giờ lại lớn phổng phao hơn. Giờ đây mình thấy cuộc sống có ý nghĩa và mục đích hơn. Không còn phải lo sống, làm việc để cho ai nữa. Khó khăn lắm mình mới có con, nên mình muốn làm thật nhiều để giành cho con, cho gia đình nhỏ thân yêu của mình. Viết lại hành trình gian nan này mình chỉ muốn tiếp thêm nghị lực cho những ai còn chưa may mắn như vợ chồng mình. Cố gằng và đừng bao giờ từ bỏ hy vọng thì hạnh phúc sẽ đến với chúng ta thật trọn vẹn.

Nguyễn Bảo Trâm.